Khi
nhìn qua những bức tranh này bạn sẽ lầm tưởng đây là ảnh chụp đen
trắng, nhưng thực ra đây là những bức tranh được vẽ bằng bút chì trông
giống y như thật.
Thật hạnh phúc khi cho mọi người thấy những gì tạo nên thứ đồ
uống yêu thích của họ cũng như vẻ đẹp kì diệu của nó – đó là lí do mà
Bevshots ra đời và mang đến cho chúng ta những tác phẩm nghệ thuật
tuyệt đẹp từ rượu.
SGTT - Cùng hướng đến mục tiêu xây dựng một đời sống hội họa khuyến
khích phát triển những phương thức sáng tạo độc đáo và khơi dậy sự cách
tân, quỹ Phát triển và trao đổi văn hóa Đan Mạch – Việt Nam (CDEF) tổ
chức cuộc thi tài năng hàng năm (Talent Prize) nhằm tìm kiếm những tài
năng mỹ thuật trẻ.
Vẽ tranh trên cơ thể trần của phụ nữ Body painting, với Andy Golub, là một nghề để kiếm sống. Nhưng bằng tài
năng và lòng đam mê, anh tạo được những tác phẩm nghệ thuật thực sự
trên cơ thể của người phụ nữ.
Như C.Monet rung động trước những bông hoa súng nở khi ông vẽ bức hoạ
Đầm hoa súng. Như Nguyễn Tiến Chung rung động trước vẻ đẹp của phong
cảnh Chùa Thầy khi ông vẽ bức Xóm núi Sài Sơn. Trong đề tài nude, nhục
cảm cũng chính là một phần tạo ra mỹ cảm. Một phần nhỏ thôi nhưng rất
quan trọng mang tính đặc thù của riêng thể loại này, hay nói cách khác
nhục cảm đã tạo ra cảm xúc cho nghệ sĩ. Thực ra thì cực kỳ khó để phân
tích, bóc tách rạch ròi đâu là nhục cảm, đâu là mỹ cảm trong một tác
phẩm nude.
Cô gái người Mỹ là một người mẫu đồ bơi nổi tiếng, nhưng không phải mọi
bộ bikini cô diện đều là sản phẩm từ vải vóc. Trên ấn bản Sports
Illustrated Swimsuit 2008, Marisa còn xuất hiện với trang phục là tác
phẩm của nghệ thuật vẽ cơ thể.
Trên ấn bản đặc biệt Swimsuit 2008 của tạp chí Sports Illustrated, ban biên tập đã mời một số người mẫu trình diễn các bộ bikini được tạo ra đơn thuần bằng màu sắc và những nét bút.
Mỗi năm, chỉ có 4-5 cô gái được Sports Illustrated chọn làm người mẫu
cho nghệ thuật vẽ cơ thể và xuất hiện trên ấn bản Đồ bơi. Những model
này phải có thân hình rất chuẩn, để những nét bút trên người họ trông
như quần áo thật. > Bar Refaeli ngọt ngào và nóng bỏng
Chọn giờ treo TRANH
Tìm kiếm
Số lượt truy cập
Thị trường hội hoạ qua cái nhìn của nhà buôn tranh
Những năm gần đây, thị trường tranh Việt Nam im ắng. "Phiên chợ đầu
tiên" trong đời sống hội hoạ hiện đại kéo dài được vài năm rồi kết thúc
quá nhanh chỉ bởi người thưởng thức có cảm giác rằng họ đang "lạc" vào
một khu chợ với những bức tranh được sản xuất theo hệ thống dây chuyền.
Trong những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ 20, ở Hà
Nội và TP HCM, các gallery mọc lên như nấm. Cảnh mua bán diễn ra rất
tấp nập, người ta bán tranh ở nhiều ngõ ngách, hè phố, ở bất cứ chỗ nào
miễn để Tây balô nhìn thấy là được. Những bức tranh còn ướt màu bán từ
100 đến 200 USD, có bức còn được bán với vài chục đô, chỉ cao hơn giá
của cái khung chút đỉnh. Tuy nhiên, đó chỉ là những ngày tháng đầu tiên
của chợ tranh hiện đại Việt Nam.
Nền mỹ thuật hiện đại bắt đầu bằng lớp hoạ sĩ học tại
trường Mỹ thuật Đông Dương. Rồi các hoạ sĩ cũng như các nhà văn mang
toan, mang cọ đi kháng chiến. Đất nước thống nhất rồi thời mở cửa chính
là lúc hội hoạ hiện đại gặp cơ hội phát triển. Khoảng thời gian đó đã
sinh ra một số huyền thoại kỳ lạ trong giới nghệ sĩ. Người ta đồn,
tranh của họa sĩ này giá vài trăm nghìn đô, hoạ sĩ kia bán cả chục bức,
mỗi bức cũng vài chục nghìn đô. Tiếng đồn về giá tranh cao ngất ngưởng
của một số hoạ sĩ được lan truyền. Nhiều hoạ sĩ có được tin đồn đó đã
nổi danh như cồn.
Đầu những năm 90, chị Lan Hương có một gallery tại TP
HCM chuyên bán tranh của các hoạ sĩ hiện đại. Năm 1995, những bức tranh
hiện đại mà chị bán được với giá cao nhất cũng chỉ đạt 2.500 USD, còn
lại thì giá tranh đồng đều ở mức 1.000-1.500 USD/ bức. Trong 7-8 năm
làm nghề buôn bán tranh tại TP HCM, chị quả quyết chưa từng được chứng
kiến hay biết đến một bức tranh hiện đại nào mà giá lên đến vài chục
nghìn đô. Năm 1997, trước sức ép lụi tàn của các gallery hiện đại, chị
qua Mỹ đăng ký lớp học thẩm định và đấu giá tranh của Nhà đấu giá
Christie ở New York. Sau khi làm việc ở đó một thời gian, Lan Hương trở
thành một nhà buôn tranh chuyên nghiệp trong mạng lưới khách hàng của
hai nhà đấu giá lớn nổi tiếng là Christie và Sothebys.
Đối với giới hoạ sĩ, chỉ cần nhắc đến hai nhà đấu giá
trên là đủ hiểu chất lượng nghệ thuật và độ nóng của tác phẩm được đấu
giá. Một tác phẩm xuất hiện trong phiên đấu giá phải đạt giá trị nghệ
thuật từ khá trở lên, và phải hiếm. Nếu như không hiếm, khách hàng có
thể mua ở bất cứ góc phố nào, thì cần gì phải vất vả vào nhà đấu giá để
dùng tiền đấu với nhau làm gì. Sự hình thành một thị trường hình tháp,
có nghĩa là có sự chọn lọc chất lượng dần dần bằng một hệ thống thì ở
Việt Nam chưa có được. Chúng ta có bức tranh nào thì cứ bày ra gallery
hoặc tình cờ gặp khách muốn mua qua bạn bè giới thiệu. Ở các nước có
nền hội hoạ phát triển, hệ thống chọn lọc rất chặt chẽ. Sinh viên được
học trong trường, rồi vẽ tranh. Những bức tranh mới sẽ phải trải qua vô
số con mắt thẩm định của các chuyên gia, các cán bộ bảo tàng. Sau đó,
khi bức tranh đã gây được tò mò, nhiều người muốn sở hữu nó thì người
ta mới đưa vào nhà đấu giá. Trước khi đấu giá, một bức tranh đã được
lập hồ sơ kỹ càng, có mấy phiên bản, chất lượng ra sao. Người mua có
thể đặt niềm tin vào nhà đấu giá.
Các tác phẩm hội hoạ hiện đại đều được đưa về đấu giá
và bán tại chi nhánh của Christie và Sothebys tại Singapore và Hong
Kong. Tuy nhiên, rất ít tác phẩm hội hoạ hiện đại Việt Nam được đấu giá
ở đây. Một số tác phẩm xuất hiện và được khán giả lùng mua ở hai nhà
đấu giá này đều thuộc về các tác giả thuộc thế hệ học trường Mỹ thuật
Đông Dương. Còn tác giả hiện đại thì xuất hiện rất ít và giá cũng không
cao. Chưa nhắc đến giá trị nghệ thuật của những bức tranh hiện đại mà
điều đơn giản nhất là chúng không hiếm. Chúng có đủ loại anh em, chị
em, bà con họ hàng, con đàn cháu đống giống y sì nhau và ở khắp mọi
nơi.
Khi tốt nghiệp khoá học ở Christie, Lan Hương đổ hết
vốn liếng để lùng mua tranh của Lê Phổ, một tác giả có vẻ như không nổi
tiếng bằng nhiều hoạ sĩ cùng giai đoạn như Trần Văn Cẩn, Tô Ngọc Vân.
Hiện tại, tranh Lê Phổ đang được săn lùng và ưa chuộng trong các cuộc
đấu giá. Giá kỷ lục cho một tác phẩm hội hoạ Việt Nam và cũng là của Lê
Phổ vào khoảng 16.000 USD. Tháng 5/2004, Lan Hương có chuyến công tác
đến chi nhánh của hai nhà đấu giá Christie và Sothebys tại Singapore và
Hong Kong. Các chủ gallery ở đây nói rằng, tranh hiện đại Việt Nam rất
khó bán và thường bán với giá thấp, chỉ từ 4.000 USD đến 6.000 USD/bức.
Chủ gallery Lã Vọng, một gallery chấp nhận bán nhiều
tranh Việt Nam hiện đại, nói rằng, thường bán được tranh của các hoạ sĩ
như Phạm Luận, Đỗ Quang Em, Lê Thanh Sơn. Ngoài ra không thấy họ nhắc
đến tên các hoạ sĩ khác. Dẫu vậy, giá tranh vẫn rất thấp so với tác
phẩm hội hoạ của các nước khác được bày bán cùng ở đó. Tranh hiện đại,
mỗi người một phong cách khác nhau, nhưng dưới góc độ của một nhà buôn
tranh chuyên nghiệp, Lan Hương chỉ mong muốn rằng các hoạ sĩ Việt Nam
vẽ ít đi một chút. Nghệ thuật hội hoạ luôn đòi hỏi bản độc nhất cho một
cảm xúc duy nhất. Nếu cũng với cảm xúc ấy, hoạ sĩ vẽ cả vài chục bức
tranh như nhau thì người đó không còn là nghệ sĩ nữa, mà chỉ là một nhà
sản xuất bình thường.